Ngôi đền thiêng Ka’bah

Kabah

Đó là Masjid (Thánh đường) đầu tiên được dựng lên trên quả địa cầu này. Allah, Đấng Tối Cao và Ân phúc phán:

Quả thật, ngôi đền đầu tiên được chỉ định cho nhân loại (để thờ phượng Allah) là cái tại Bakkah (Makkah), đó là ân phúc và chỉ hướng cho toàn nhân loại. Nơi đó có những Dấu hiệu rõ ràng: Chỗ đứng (Maqam) của Ibrahim, và ai đi vào đó sẽ được an toàn. (Chương 3 - Ali-Imran, câu 96, 97).

Ngôi đền này được Nabi Adam, tổ phụ của loài người, xây dựng, rồi sau đó được Nabi Ibrahim , người cha của các vị Nabi đã phục hồi lại.

Khi vợ thứ hai của Người (Nabi Ibrahim), bà Hajar hạ sinh được Nabi Isma’il thì bà Sarah, vợ thứ nhất của Người đã đem lòng ghen và bảo Người mang hai mẹ con của Isma’il đi xa. Thế là Allah đã mặc khải cho Người dẫn hai người họ đến Makkah linh thiêng. Nabi Ibrahim tuân theo lời mặc khải của Allah đưa hai mẹ con Isma’il đến chỗ mà ngày nay là Makkah. Nabi Ibrahim thường đến thăm viếng hai mẹ con họ: “... rồi sau một thời gian, Người (Nabi Ibrahim) đến thăm họ, lúc đó, Isma’il đang mài dũa mũi tên dưới gốc cây cổ thụ gần giếng nước Zamzam, khi nhìn thấy cha, Người đứng dậy chạy đến mừng cha, hai người họ mừng nhau giống như bao người cha con khác. Sau đó, Nabi Ibrahim nói: Này Isma’il, quả thật Allah đã ra lệnh cho cha một việc. Isma’il nói: Thế cha cứ thi hành theo lệnh Thượng Đế của cha! Ibrahim: Con sẽ giúp cha chứ? Isma’il: Con sẽ giúp cha. Ibrahim: Quả thật, Allah ra lệnh cho cha xây ở đây một ngôi đền - Người đưa tay chỉ đến chỗ gò đất cao. Thế là, hai người họ đã xây lên nền móng của ngôi đền, Isma’il chuyển đá cho cha và Ibrahim xây, cho đến khi phần xây đã lên cao thì Isma’il lấy một cục đá đến để lót chân cho cha (được gọi là Maqam tức chỗ đứng của Nabi Ibrahim), Ibrahim đã đứng trên cục đá đó để xây và Isma’il thì chuyển đá lên cho cha. Hai người họ đã cầu xin Allah:

“Lạy Thượng Đế của chúng con! Xin Ngài chấp nhận (việc làm này) từ chúng con, bởi vì Ngài là Đấng Hằng nghe và Hằng biết (hết mọi việc). (Chương 2 - Albaqarah, câu 127). .. (Fat-hul-bari: 3364).

Và ngôi đền Ka’bah là nơi mà tất cả các tín đồ Muslim trên thế giới từ Đông sang Tây đều hướng về nó khi nào muốn dâng lễ nguyện Salah, và nó là biểu tượng cho giáo lý Tawhid (tôn thờ Allah duy nhất) khi toàn thể tín đồ Muslim đều hướng thể xác của họ về nó, tuy nhiên, trái tim và tinh thần thì hướng về Allah, Đấng Chủ Tể của vũ trụ và muôn loài. Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc phán:

Bởi thế, dù các ngươi quay mặt về hướng nào thì Allah cũng hiện diện nơi đó. (Chương 2 - Albaqarah, câu 115).

Như vậy, việc người Muslim hướng mặt về ngôi đền Ka’bah cũng như đi vòng quanh nó không phải là thờ phượng nó mà là thờ phượng Allah, Thượng Đế của nó.

Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc phán:

Bởi vậy, họ phải thờ phượng Thượng Đế của ngôi đền, Đấng đã nuôi họ khỏi cơn đói và cho họ được an toàn khỏi những sợ hãi. (Chương 106 - Quraish, câu 3, 4).