Những trụ cột của đức tin

Các hành vi thờ phượng biểu hiện ở tinh thần và tư tưởng, và nó được gọi các trụ cột của đức tin Iman.

114th Chapter
Hãy nói đi (Muhammad!) rằng Ngài là Allah, là một Đấng Duy Nhất. Allah là Đấng Tự Hữu, Độc Lập và tất cả mọi vạn vật phải lệ thuộc vào Ngài. Ngài không sinh con cũng không do ai sinh ra. Và không bất cứ điều gì có thể so sánh với Ngài (Chương 112 – Al-Ikhlas, câu 1 - 4).

1. Đức tin nơi Allah

Đức tin nơi Allah là tin vào sự hiện hữu và tồn tại của Ngài, tin rằng Ngài là Thượng Đế duy nhất không có đối tác ngang hàng trong Rububiyah, Uluhiyah và trong các đại danh và thuộc tính của Ngài(Rububiyah, Uluhiyah cùng các đại danh và các thuộc tính của Allah là ba dạng Tawhid (tính duy nhất của Allah).Rububiyah: Allah là Đấng Tạo Hóa vũ trụ và mọi vạn vật trong nó, là Đấng điều hành mọi sự hoạt động tồn tại trong vũ trụ này, là Đấng nuôi dưỡng mọi sự sống, là Đấng làm cho sống và làm cho chết, là Đấng trông coi và quan sát mọi hoạt động của mọi vạn vật, ... và Uluhiyah: Allah là Đấng duy nhất đáng được thờ phượng.), tin rằng Ngài là Đấng Tạo hóa sự tồn tại của thế giới vũ trụ càn khôn này, chỉ một mình Ngài duy nhất chế ngự và điều hành vũ trụ và mọi vạn vật, không có một điều gì, vật gì xảy ra nằm ngoài ý muốn của Ngài, và Ngài là Đấng duy nhất đáng được thờ phượng không có một thần linh đích thực nào khác được quyền hạn đó.

Allah, Đấng Tối Cao phán:

Hãy nói đi (Muhammad!) rằng Ngài là Allah, là một Đấng duy nhất. Allah là Đấng tự hữu, độc lập và tất cả phải lệ thuộc. Ngài không sinh con cũng không do ai sinh ra. Và không có bất cứ điều gì có thể so sánh với Ngài (Chương 112 - Al-Ikhlas, câu 1 - 4).

Các bằng chứng về sự tồn tại và hiện hữu của Allah, Đấng Tối Cao

Quả thật, tất cả mọi vạn vật tồn tại trong vũ trụ này đều là những bằng chứng chứng minh cho sự tồn tại và hiện hữu của Allah một cách không thể chối cãi, một khối óc lành mạnh cùng với bản chất tự nhiên sẽ hoàn toàn ý thức được điều này. Những kẻ phủ nhận sự tồn tại và hiện hữu của Allah, họ muốn những bằng chứng vật lý hữu hình để họ cảm nhận bằng các giác quan có hạn của họ, về điều này, họ thật sự đã mâu thuẫn với bản thân của họ khi yêu cầu những điều, những sự việc được cảm nhận bằng các giác quan hữu hạn của họ cho đức tin Iman trong khi họ lại tin vào sự tồn tại và hiện hữu của nhiều sự vật trong vũ trụ mà chính họ không thể cảm nhận được chúng bằng các giác quan của họ.

Việc họ cảm nhận chúng thông qua kết quả và dấu hiệu của chúng trong vũ trụ là ý thức cảm tính chứ không phải là ý thức lý tính. Chẳng hạn như họ tin vào sự tồn tại của lực hút trái đất (trọng lực) không phải dựa vào cái nhìn của cặp mắt mà họ chỉ ý thức được nó qua các dấu hiệu của nó đó là các sự vật đều bị hút về trái đất; chẳng hạn như họ tin vào sự tồn tại của lực từ trong khi họ chẳng nhìn thấy hình hài của nó, họ chỉ nhìn thấy dấu hiệu của nó đó là một thanh sắt hút lấy một thanh sắt còn hình dáng lực từ của hai thanh sắt đó thì họ không nhìn thấy. Tương tự, họ tin vào sự tồn tại của ý thức nhưng không hề nhìn thấy nó mà chỉ thấy những dấu hiệu của nó mà thôi. Như vậy, liệu những người đó đúng chăng khi họ nhận biết mọi sự vật đều bằng các giác quan hữu hạn? Và liệu có hợp lý hay không khi bản thân họ phủ nhận đức tin nơi Allah chỉ bởi vì họ không ý thức được Ngài bằng các giác quan hữu hạn của họ? Chỉ với các dấu hiệu của các sự vật thì họ đã tin tất cả mọi thực tế mà họ không nhìn thấy bằng mắt của họ thì tại sao họ lại yêu cầu và đòi hỏi những bằng chứng vật lý hữu hình trong đức tin vào sự tồn tại của Allah? Và cách đúng đắn nhất cho con người ý thức được sự tồn tại và hiện hữu của Allah đó là qua sự suy ngẫm về các lời mặc khải của Ngài cũng như suy ngẫm về các tạo vật của Ngài trong vũ trụ này.

Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và Fir’aun (Pharaoh) bảo: “Hỡi Haman! Hãy xây cho ta một cái tháp cao để ta có thể đến giáp những con đường. Những con đường của các tầng trời đưa ta lên diện kiến Thượng Đế của Musa (Moses) bởi vì ta nghĩ nó là một tên nói dối”. Và như thế, hành động tội lỗi đã tỏ ra hấp dẫn Fir’aun và y bị cản trở bởi con đường (của Allah). Và mưu đồ của Fir’aun chỉ đưa đến thất bại.} (Chương 40 - Gafir, câu 36, 37).

Và đây không phải chỉ giới hạn của một thời đại nào đó mà nó là bản chất chung của những kẻ không hiểu biết đã ngoan cố phủ nhận điều chân lý. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và những kẻ không biết gì nói: “Tại sao Allah không trực tiếp nói chuyện với bọn ta? Hoặc tại sao không có một Lời mặc khải nào được mang đến cho bọn ta?”. Tương tự như thế, những kẻ (không có đức tin) trước họ cũng đã nói ra những lời giống như lời của họ. Trái tim của họ giống như nhau. Chắc chắn TA (Allah) đã trình bày rõ những Lời mặc khải cho đám người có đức tin vững chắc.} (Chương 2 - Albaqarah, câu 118).

Hoặc những kẻ phủ nhận đức tin nơi Allah vì tính tự cao tự đại và sự ngạo mạn ngông cuồng của họ. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và không một Sứ giả nào trong số các Sứ giả mà TA đã cử phái đến trước Ngươi (Muhammad!) lại không dùng thực phẩm và không đi rong giữa chợ. TA đã dùng những người này để thử thách một số người kia hầu xem các ngươi có kiên nhẫn hay không? Và Thượng Đế của Ngươi là Đấng hằng nhìn thấy (mọi việc).

Và những ai không mong gặp lại TA (ở Đời sau) lên tiếng: “Tại sao không có những Thiên thần được cử xuống cho bọn ta hoặc tại sao bọn ta không thấy Thượng Đế của bọn ta. Quả thật, chúng đã quá ngạo mạn và tự phụ quá mức.} (Chương 25 - Al-Furqan, câu 20, 21).

Và Allah, Đấng Tối Cao cũng có phán:

{Và hãy nhớ lại khi các ngươi đã nói với Musa (Moses): “Chúng tôi sẽ không bao giờ tin tưởng thầy trừ phi chúng tôi thấy Allah một cách công khai.” Vì thế, lưỡi tầm sét đã đánh các ngươi trong lúc các ngươi mục kích rõ (cảnh tượng).} (Chương 2 - Albaqarah, câu 55).

Một số minh chứng về sự tồn tại và hiện hữu của Allah:

Kết luật của ý thức lành mạnh: Quả thật, con người có bản chất tự nhiên đúng mực và có ý thức lành mạnh chắc chắn sẽ biết rằng không có một sự vật gì tồn tại mà không có một bàn tay tạo ra nó cũng như không có bất cứ điều gì xảy ra mà không có tác nhân tác động vào nó.

Các Lời mặc khải của Qur’an đã thúc giục con người quan sát vũ trụ xung quanh chúng ta và nghiền ngẫm về mọi vạn vật tồn tại trong nó, qua đó, chúng ta sẽ thấy được rằng không có sự nghi ngờ về sự hiện hữu và tồn tại của Đấng Tạo Hóa cũng như sự hiện hữu của Đấng điều hành cho mọi hoạt động của mọi vạn vật trong vũ trụ.

Vũ trụ này và mọi vạn vật tồn tại trong đó đã được sắp xếp một cách trật tự đến kỳ lạ, mọi hoạt động của mọi vạn vật trong vũ trụ đều theo một quy luật đã định sẵn không thay đổi, các hành tinh đều di chuyển một cách cố định theo quĩ đạo của nó không hề di dịch lệch đi khỏi con đường của chúng, và nếu chỉ cần một số bị lệch khỏi quĩ đạo của chúng thì một thảm họa tồi tệ sẽ xảy ra mà chỉ có Allah mới biết được hậu quả như thế nào. Vậy ai là Đấng chế ngự và làm cho vũ trụ này từ thuở ban đầu cho đến thời của chúng ta ngày hôm nay vẫn luôn theo một quy luật vô cùng trật tự và tinh vi như thế? Allah, Đấng Tạo Hóa phán:

{Hãy bảo (họ): “Các người hãy quan sát những vật trong các tầng trời và dưới đất”. Và không một Lời mặc khải nào cũng như không một vị báo trước nào có thể giúp ích được cho một đám người không có đức tin.} (Chương 10 - Yunus, câu 101).

Và đây, sự tạo hóa con người, Allah đã tạo hóa con người với những khả năng và những hệ thống hoạt động trong cơ thể họ. Allah, Đấng Tạo Hóa phán:

{Và trên trái đất có những dấu hiệu cho những người có đức tin vững chãi. Và ngay cả nơi bản thân của các ngươi (con người), các ngươi không quan sát và nhìn thấy ư?} (Chương 51 - Adh-dhariyat, câu 20, 21).

Các loài động vật mà con người hưởng dùng nguồn lợi của chúng từ thức ăn, thức uống, quần áo và leo cưỡi. Allah, Đấng Tạo Hóa phán:

{Và quả thật nơi gia súc cũng có một bài học cho các ngươi. TA ban cho các ngươi loại thức uống từ chất nằm trong bụng của chúng, giữa phân và máu: nguồn sữa tươi tinh khiết và có hương vị làm cho người uống thích thú. Và (một bài học) từ trái chà là và trái nho mà các ngươi ép ra chất rượu và có được một loại lương thực tốt. Quả thật, trong sự việc đó là một Dấu hiệu (nhận biết TA) cho những người thông hiểu. Và Thượng Đế (Allah) của Ngươi (Muhammad) đã mặc khải cho ong mật rằng: “ Hãy xây tổ trên núi, trên cây và trên những vật mà họ (nhân loại) đã dựng lên. Và hãy ăn (hút mật) từ mỗi loại trái cây, rồi hãy đi theo các con đường thành thuộc của Thượng Đế của ngươi (ong mật)”. Từ trong bụng của chúng tiết ra một loại chất uống có nhiều màu sắc khác biệt, trong đó, chứa một dược liệu chữa bệnh cho nhân loại. Chắc chắn trong sự việc đó là một Dấu hiệu cho một đám người biết suy ngẫm.} (Chương 16 - Annaml, câu 66 - 69).

Cây cối, hoa màu, vườn tược với nhiều loại, hình dáng và màu sắc khác nhau mà con người hưởng dùng nguồn lợi của chúng như thức ăn, đồ uống, trị liệu và chỗ ở. Allah, Đấng Tạo Hóa phán:

{Và Ngài (Allah) là Đấng đã trải rộng mặt đất và đặt lên nó những quả núi vững chắc và làm ra sông ngòi, và từ mỗi loại trái cây mà Ngài đã làm mọc ra nơi đó, có từng cặp, hai và hai.

Ngài lấy ban ngày bao phủ ban đêm. Quả thật, trong sự việc đó là những Dấu hiệu cho đám người biết suy ngẫm. Và trên trái đất có những vùng đất rộng tiếp giáp nhau; và có những mảnh vườn trồng nho, và có những cánh đồng trồng bắp (lúa) và những cây chà là mọc từ một gốc hoặc khác biệt và được tưới bằng một loại nước duy nhất nhưng TA làm cho loại trái này ăn ngon hơn loại trái kia khi dùng. Chắc chắn nơi những hiện tượng đó là những Dấu hiệu cho đám người hiểu biết.} (Chương 13 - Ar-ra’d, câu 3, 4).

Tất cả mọi vạn vật với những hình dạng, đặc điểm và trạng thái khác nhau cũng là những Dấu hiệu của Allah. Ngài phán:

{Ngài (Allah) đã tạo các tầng trời không cần trụ chống mà các ngươi có thể nhìn thấy (bằng mắt thường) và đã dựng lên trên mặt đất những quả núi vững chắc, sợ rằng nó (đất) sẽ rung chuyển với các ngươi và Ngài đã rải ra nơi đó đủ loại thú vật. Và TA ban nước mưa từ trên trời xuống mà TA dùng để làm mọc ra nơi đó đủ cặp (thảo mộc) quí giá. Đây là sự Tạo hóa của Allah. Thế, hãy chỉ cho TA xem đâu là vật mà những ai khác Ngài đã tạo? Không, những kẻ làm điều sai quấy đang lầm lạc rõ ràng.} (Chương 31 - Luqman, câu 10, 11).

Và trong hệ thống hoạt động kì diệu của sự sinh sản trong mọi sự sống của muôn loài cũng như sự cân bằng sinh thái trong vũ trụ này là dấu hiệu về sự tồn tại của Đấng Tạo Hóa. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và Allah tạo mọi sinh vật từ nước. Trong số những sinh vật đó, có loài di chuyển bằng bụng, có loài đi bằng hai chân, có loài đi bằng bốn chân. Allah tạo hóa vật gì Ngài muốn bởi vì Allah có toàn quyền định đoạt trên tất cả mọi việc.} (Chương 24 - Annur, câu 45).

Sự phân bố nguồn nuôi dưỡng kì diệu cho tất cả mọi sinh vật cũng như đảm bảo nó cho tất cả mọi tạo vật. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Và không một sinh vật nào sống trên trái đất mà nguồn lương thực lại không do Allah ban cấp. Ngài biết nơi sống và nơi tạm trú của nó. Tất cả đều được ghi chép trong một quyển sổ (Định mệnh) rõ ràng.} (Chương 11 - Hud, câu 6).

Và mọi vạn vật trong vũ trụ này được Allah, Đấng Tối cao tạo ra, có những vật con người không biết nguồn gốc của nó. Ngài phán:

{Quang vinh thay Ngài! Đấng đã tạo mọi vật thành từng cặp (âm dương), có những vật được mọc ra từ đất, và từ chính bản thân của họ, và từ những vật mà họ không biết.} (Chương 36 - Yasin, câu 36).

Không có điểm nào để nghi ngờ về sự tồn tại cũng như quyền năng điều hành vũ trụ của Đấng Tạo Hóa. Và chỉ có ba giả thuyết để nói về nguồn gốc của vũ trụ này, tuyệt đối không có giả thuyết thứ tư.

Giả thuyết thứ nhất: Có lẽ quy luật hoạt động một cách trật tự và tinh tế của vũ trụ được hình thành là do nó tự phát sinh, nhưng khẳ năng này hoàn toàn không thể nào xảy ra bởi theo nguyên lý tất cả mọi hiện tượng xảy ra đều có tác nhân của nó.

Giả thuyết thứ hai: Có lẽ vũ trụ này là do một thứ gì đó tạo ra nó, và thứ đó cũng được sinh ra từ chính vũ trụ này. Đây là lời nói vô lý không thể chấp nhận bởi lẽ một vật không thể tạo ra một vật giống như nó.

Giả thuyết thứ ba: Có lẽ vũ trụ này là do một thứ gì đó nằm ngoài nó và hoàn toàn khác biệt với nó tạo ra nó, và đó là Allah, Thượng Đế của toàn vũ trụ và muôn loài. Đây là điều mà những tín đồ Muslim tin tưởng, còn những kẻ vô thần thì họ cứ luôn mơ hồ và lưỡng lự trong sự nghi ngờ của họ. Allah, Đấng Vĩ đại đã khẳng định sự thật này:

{Chúng đã được tạo hóa từ cái không là gì cả hay chúng là Đấng tạo hóa? Phải chăng chúng đã tạo hóa các tầng trời và trái đất? Không, chúng không có niềm tin vững chắc vào điều đó. Phải chăng chúng là những người giữ các kho tàng của Thượng Đế của Ngươi và phải chăng họ có toàn quyền quản lý (kho tàng của Ngài)?} (Chương 52 - Attur, câu 35 - 36).

Và một trong những bằng chứng về sự tồn tại của Allah là sự hướng về tôn giáo tự nhiên. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Do đó, Ngươi (Muhammad!) hãy định diện của Ngươi hướng về tôn giáo Hanif (chỉ tôn thờ Allah), Fitrah (tôn giáo tự nhiên) của Allah theo đó Ngài đã tạo hóa con người. Không có một sự thay đổi nào trong tôn giáo của Allah.} (Chương 30 - Ar-Rum, câu 30).

Do đó, bản thân con người được tạo ra để cảm nhận và công nhận sự tồn tại của Đấng Tạo Hóa, Đấng đã tạo ra vũ trụ này và được các nhà khoa học gọi là “Tôn giáo bản năng” ngay cả khi ta làm cho bản năng tự nhiên chệch hướng thì chúng ta thấy rằng nó luôn cần đến một sức mạnh để nó tựa vào trong những lúc khó khăn và đường cùng. Và cái bản năng tự nhiên này luôn tồn tại trong mỗi một con người không có ai là trường hợp ngoại lệ, tuy nhiên, có người lại tuyệt nhiên phủ nhận nó một cách kêu ngạo và tự phụ và có người thừa nhận và tin tưởng. Và bản năng tự nhiên này biểu hiện rõ khi một người đối mặt với một căn bệnh hiểm nghèo, hay gặp phải một tai họa hoặc những chuyện đau buồn khó giải thoát thì chúng ta thấy người đó nói một cách vô ý thức: ôi Chúa ơi, ông trời ơi, Thượng Đế ơi hoặc y sẽ ngửa đôi tay và nhìn lên trời một cách khẳng định rằng có một quyền lực toàn năng đang tồn tại có thể phó thác và đặt niềm tin. Và điều này là sự thật đã được Allah, Đấng Vĩ Đại xác nhận khi Ngài phán:

{Và (thái độ lạ lùng của) con người là khi gặp hoạn nạn thì họ lại van vái TA giải cứu họ (ở đủ mọi tư thế) lúc nằm hoặc lúc ngồi hoặc đứng. Nhưng sau khi TA đã giải cứu họ thoát khỏi cơn nguy khốn thì họ bước đi dửng dưng làm như họ chẳng hề van vái TA cứu nguy lúc gặp hoạn nạn.} (Chương 10 - Yunus, câu 12).

Sự thách thức của Qur’an: Qur’an thách thức loài người và loại Jinn hợp sức nhau lại với nhau hay từng cá nhân riêng lẻ tạo ra một sinh linh nhỏ bé. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Hỡi nhân loại! Đây là một ngụ ngôn được trình bày cho các ngươi. Hãy lắng nghe cho kỹ! Quả thật, những kẻ mà các ngươi cầu xin khấn vái ngoài Allah sẽ không bao giờ tạo ra được một con ruồi dẫu chúng có hợp sức với nhau để làm chuyện đó; và nếu con ruồi đó có giật tha đi món gì của chúng thì chúng sẽ không thể lấy nó lại được. Kẻ van cầu cũng như kẻ được van cầu đều bất lực cả.} (Chương 22 - Al-Hajj, câu 73).

Và linh hồn là điều của Allah, chẳng một ai biết nó như thế nào mà chỉ có Ngài mới biết rõ về nó bởi Ngài là Đấng đã tạo ra nó. Ngài phán:

{Chúng hỏi Ngươi (Muhammad) về linh hồn. Hãy bảo chúng: “Linh hồn là từ mệnh lệnh của Thượng Đế của Ta, và các người chỉ được ban cho sự hiểu biết về nó rất ít.} (Chương 17 - Al-Isra, câu 85).

Ngay cả với những vật không có linh hồn thì chúng cũng chẳng có khả năng tạo nó. Nabi Muhammad S nói rằng Allah - Đấng Toàn Năng phán: “Và còn ai tội lỗi hơn những kẻ đã muốn tạo giống như tạo hóa của TA. Bởi thế, chúng cứ thử tạo một hạt ngô, hoặc một hạt lúa mạch xem.” (Albukhari, quyển 6, trang 2747, số Hadith 7120).

Con người bất lực trước việc điều hành và chế ngự vũ trụ này, và đây là một trong những bằng chứng chứng minh sự tồn tại của Đấng Tạo hóa và Điều hành nó. Allah, Đấng Tối Cao và Toàn Năng phán:

{Hẳn Ngươi (Muhammad) không suy ngẫm về một kẻ đã tranh luận với Ibrahim về Thượng Đế của Y bởi vì Allah đã ban cho Y quyền bính hay sao? Khi Ibrahim bảo kẻ đó: “Thượng Đế của tôi là Đấng ban sự sống và làm cho chết”. Hắn đáp: “Ta cũng ban cho sự sống và làm cho chết vậy”. Ibrahim nói: “Nhưng Allah (Thượng Đế của tôi) làm cho mặt trời mọc từ hướng đông, thế ngài làm cho nó mọc từ hướng tây xem (nếu ngài có khả năng)?”. Bởi thế, kẻ không có đức tin đó đâm ra lúng túng (vì đuối lý). Và Allah không hướng dẫn đám người làm điều sai quấy.} (Chương 2 - Albaqarah, câu 258).

Và một trong những bằng chứng chứng mình sự tồn tại của Allah - Đấng Tạo hóa, là Ngài đã thách thức toàn nhân loại làm ra một quyển kinh giống như Qur’an, một Kinh sách cuối cùng từ Thượng Đế ban xuống, và sự thách thức này vẫn tiếp diễn cho đến ngày tận thế. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Hãy bảo họ (Muhammad!): Nếu loài người và loài Jinn có họp nhau lại để làm một kinh sách giống như Qur’an này thì cũng không bao giờ có thể làm được giống như Nó, cho dù chúng có nỗ lực hỗ trợ nhau đến mấy đi chăng nữa} (Chương 17 - Al-Isra’, câu 88).

Như vậy, nếu người nào nghi ngờ về sự tồn tại của Allah hoặc nghi ngờ về bức Thông Điệp (Islam) mà Muhammad e mang đến thì hãy đón nhận sự thách thức mà cố gắng làm ra một kinh sách giống Qur’an thử xem. Quả thật, đã có biết bao nhiêu nhà văn, nhà thơ, nhà ngôn ngữ đã nỗ lực nhưng tất cả đều bất lực.

Do đó, Qur’an đích thực là lời nói của Allah được mặc khải xuống từ chính Ngài. Ngài phán:

{Và kinh Qur’an này không thể do ai khác ngoài Allah làm ra, nhưng Nó (Qur’an) xác nhận lại các điều (đã được mặc khải) trước Nó và giải thích đầy đủ “Kinh sách” do Thượng Đế của vũ trụ và muôn loài ban xuống, không phải nghi ngờ gì cả.} (Chương 10 - Yunus, câu 37).

Và nếu Nó là lời nói của con người thì chắc chắn chúng ta sẽ thấy các câu kinh sẽ mâu thuẫn với nhau. Allah, Đấng Tối Cao phán:

{Sao chúng không chịu nghiền ngẫm về Qur’an? Nếu là từ một Đấng nào khác ngoài Allah thì chắc chắn chúng sẽ tìm thấy trong đó nhiều điều mâu thuẫn.} (Chương 4 - Annisa’, câu 82).

2. Đức tin nơi các Thiên thần

Đức tin nơi các Thiên thần là tin rằng các Thiên thần được Allah tạo ra để phục tùng mệnh lệnh của Ngài và thờ phượng Ngài, Allah đã tạo ra vô số các Thiên thần và chỉ có Ngài mới biết chính xác là bao nhiêu, Allah phán:

Masih (Nabi Ysa tức Giê-su) không có gì phải ái ngại khi làm một bề tôi của Allah; các Thiên thần kế cận (Allah) nhất cũng không ai ngại làm điều đó. (Chương 4 - Annisa’, câu 172).

Các vị Thiên thần này không phải là đối tác của Allah, cũng không phải là con cái của Ngài, mà họ chỉ là những tạo vật của Ngài, Ngài tạo ra họ để họ phục tùng mệnh lệnh và ý chỉ của Ngài. Ngài phán:

Và chúng (những kẻ ngoại giáo) đã nói: “Đấng (Allah) rất mực Độ lượng có một đứa con trai”. Quang vinh và trong sạch thay Ngài rằng quả thật họ (những ai mà chúng cho là con cái của Allah) đều là bề tôi vinh dự (của Allah). Họ không qua mặt Ngài và chỉ làm theo mệnh lệnh và ý chỉ của Ngài. (Chương 21 - Al- Ambiya’, câu 26, 27).

3. Đức tin nơi các Kinh sách

Holy Quran
Quyển Kinh Qur’an.

Đó là đức tin rằng Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc đã ban các Kinh sách từ trên trời xuống cho các vị Sứ giả của Ngài mang rao truyền cho nhân loại và giải thích cho họ hiểu rõ các giáo luật về mọi mặt của đời sống trong đó có cung cách thờ phượng Ngài. Tiêu biểu cho các Kinh sách được nói:

  • Suhuf (Kinh thánh): của Nabi Ibrahim (Abraham)
  • Tawrah (Torah: Kinh Cựu ước):một Kinh sách thiêng liêng được ban xuống cho Nabi Musa (Moses)
  • Zabur (Psalms: Sách Thánh thi):là Kinh sách được ban xuống cho Nabi Dawood (David)
  • Injil (Gospel: Kinh Tân ước, Sách Phúc âm):là Kinh sách thiêng liêng được ban cho Nabi Ysa (Jesus)
  • Qur’an:là Kinh sách thiêng liêng được ban xuống cho Nabi Muhammad để rao truyền và chỉ đạo toàn nhân loại, Nó là Kinh sách cuối cùng được Allah ban xuống và Nó xóa bỏ hết những Kinh sách trước Nó.

4. Đức tin nơi các vị Thiên sứ

Đó là đức tin rằng Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc đã lựa chọn trong loài người các vị Thiên sứ và các vị Nabi để rao truyền giáo luật của Ngài cho nhân loại mục đích để con người không có lý đôi co và khiếu nại với Ngài, và họ (các vị Nabi, các vị Thiên sứ) đều là những người có phẩm chất đạo đức tốt nhất trong nhân loại, và họ luôn hết lòng và trung thực trong việc truyền đạt tôn giáo của Allah cho nhân loại. Các vị Thiên sứ và các vị Nabi của Allah rất nhiều, không ai biết rõ số lượng của họ là bao nhiêu ngoại trừ Allah, và họ là con người phàm tục được Allah giao cho sứ mạng truyền tải các bức Thông điệp của Ngài.

Allah, Đấng Tối Cao phán:

Door
Và những sứ giả mà TA đã phái đến trước Ngươi (Muhammad) cũng là những con người phàm tục được TA mặc khải cho Kinh sách. (Chương 21 - Al-Ambiya, câu 7).

Và vị Thiên sứ đầu tiên là Nuh (Noah) và vị cuối cùng là Muhammad .

5. Đức tin nơi Ngày Sau

Đó là đức tin rằng cuộc sống trần gian sẽ có ngày kết thúc và biến mất. Allah, Đấng Tối Cao phán:

Bất cứ ai sống trên trái đất đều phải chết mất, và chỉ Sắc diện của Thượng Đế của Ngươi (Muhammad), Đấng đầy quyền uy tối thượng và vinh quang là bất diệt. (Chương 55 - Arrahman, câu 26, 27).

Và sau khi cuộc sống trần gian này kết thúc, con người sẽ được phục sinh trở lại và được triệu tập trước Allah để Ngài xét xử và thưởng phạt cho các việc làm của họ. Allah sẽ ban thưởng Thiên Đàng cho những người tin tưởng và làm tốt theo sự hướng dẫn và chỉ dạy của các Thiên sứ của Ngài và Ngài sẽ trừng phạt thích đáng những kẻ phủ nhận đức tin và làm điều tội lỗi, ác bá bởi những hình phạt đau đớn và khổ ải nơi Hỏa ngục.

6. Đức tin nơi định mệnh và số phận

Đó là đức tin rằng Allah, Đấng Tối Cao, luôn biết rõ tường tận những gì sẽ xảy ra và xảy ra như thế nào, Ngài đã định đoạt mọi thứ theo ý muốn của Ngài.

Allah, Đấng Tối Cao phán:

Và Ngài (Allah) đã tạo ra tất cả mọi vạn vật và Ngài đã định sẵn mức lượng cho nó. (Chương 25 - Al-Furqan, câu 2).

Và kết quả của đức tin vào định mệnh và số phận sau khi đã tận dụng các nguyên nhân và tìm kiếm các động lực:

  • Làm tâm hồn thanh thản, tinh thần thoải mái không tuyệt vọng trong bất cứ tình huống và hoàn cảnh nào.
  • Giúp con người có kiến thức và khám phá những gì đã được Allah định đoạt và sắp đặt trong vũ trụ này. Con người không có khả năng chống lại với những gì mà Allah đã sắp đặt và định đoạt cho họ, như bệnh tật là một sự định đoạt và sắp đặt của Allah lên con người, con người không thể tránh khỏi bệnh tật, tuy nhiên, con người được ban cho khả năng tìm phương cách để điều trị, đó là tìm các loại thuốc mà Allah đã tạo ra cho họ trong vũ trụ này.
  • Tâm hồn sẽ gắn kết với Allah và không có nỗi sợ hãi trước những sự hãm hại của con người.

Nabi Muhammad nói:

“... và hãy biết rằng dù cho cả thế giới có tập hợp lại với nhau để mang lại một điều lợi cho ngươi thì chắc chắn họ không làm được ngoại trừ điều gì Allah đã quy định và sắp đặt sẵn cho ngươi; và cho dù tất cả bọn họ có hợp sức lại với nhau để làm hại ngươi một điều gì đó thì chắc chắn họ cũng sẽ không bao giờ có thể làm hại được ngươi ngoại trừ điều gì Allah đã qui định và an bài cho ngươi. Bởi lẽ một khi cây viết đã giơ lên thì mực đã khô.” (Tirmizhi, quyển 4 trang 677, số Hadith 2516)