Kinh Qur’an và sự mở rộng không ngừng của vũ trụ:

Kinh Qur’an và sự mở rộng không ngừng của vũ trụ:

Allah, Đấng Tối Cao phán:

Và bầu trời, TA (Allah) đã dựng nó bằng sức mạnh và TA làm cho nó bao la. (Chương 51 - Azh-zhariyat, câu 47).
Há những kẻ không có đức tin không nhận thấy rằng các tầng trời và trái đất quyện lại với nhau thành một khối trước khi TA chẻ chúng ra làm hai hay sao? Và TA đã tạo mọi sinh vật từ nước. Thế chúng không tin hay sao? (Chương 21 - Al-Ambiya, câu 47).
Rồi Ngài hướng về bầu trời lúc đó là một lớp khói mờ. Tiếp đó, Ngài phán cho nó và cho trái đất: “Hai ngươi hãy đến cùng nhau, thuận hay không thuận?” Cả hai cùng thưa: “Chúng tôi xin thuận đến với nhau”. (Chương 41 - Fussilat, câu 11).
Và hãy nhớ ngày mà TA cuốn tròn các tầng trời giống như các tờ kinh được cuốn tròn giống như việc TA đã khởi đầu cho việc tạo hóa lần đầu tiên, TA sẽ tái lập nó, và đó là một lời hứa ràng buộc TA phải thực hiện và chính TA sẽ làm điều này. (Chương 21 - Al-Ambiya, câu 104).
(Hãy cảnh báo họ) về một ngày mà trái đất này sẽ biến thành một trái đất khác và các tầng trời cũng thế, và nhân loại sẽ đến trình diện Allah, Đấng duy nhất, Đấng ngự trị. (Chương 14 - Ibrahim, câu 48).

Các câu Kinh trên ám chỉ rằng vũ trụ mà chúng ta đang sống trong nó là một sự bao la và khi chúng ta nói đến sự bao la tiếp diễn này thì chúng ta phải quay trở lại về quá khứ của thời gian. Do đó, chúng ta phải nói đến một thực thể ban đầu như đã được đề cập ở trên, và thực thể ban đầu này đã nổ dưới mệnh lệnh của Allah, rồi Ngài biến đổi chúng thành đám khói rồi từ đám khói này Ngài tạo ra trái đất và các tầng trời. Và vũ trụ kể từ thời điểm bùng phát (nổ) đã mở rộng liên tục và sự mở rộng này sẽ ngừng lại ở tại một thời điểm nào đó trong tương lai theo lệnh của Allah, điều mà chỉ có Allah mới biết rõ. Lúc đó, vũ trụ bắt đầu thu mình lại ở trạng thái ban đầu của nó tức trạng thái của một thực thể ban đầu mà Allah đã tạo ra bầu trời và trái đất từ nó, rồi một hiện tượng nổ và biến đổi thành đám khói để tạo ra một trái đất hoàn toàn khác với trái đất của chúng ta hiện nay và bầu trời khác với bầu trời đang che chúng ta ở đời sống cõi trần, và đến đây là thời điểm chấm dứt giai đoạn sự sống trần gian và bắt đầu cho giai đoạn của cõi Đời Sau. Tất cả các giai đoạn: một thực thể, nổ, đám khói, hình thành bầu trời và trái đất và sự mở rộng liên tục của bầu trời rồi thu hẹp lại, cho chúng ta tất cả các giai đoạn: tạo hóa, hủy diệt, phục sinh mà không cần phải đi vào phân tích chi tiết. Và những sự thật Qur’an này không một con người nào nhận thức được một điều gì từ chúng mà mãi cho tới gần cuối thế kỷ 20 là một trong những điều khẳng định kiến thức của Qur’an đã đi trước toàn bộ kiến thức của con người hơn 14 thế kỷ, và điều này là một trong những bằng chứng rằng Qur’an không thể nào không phải là lời phán của Allah, Đấng Tạo Hóa, giống như những gì mà vị Nabi, vị Thiên sứ cuối cùng đã xác nhận mình là vị được mặc khải cho biết về Đấng Tạo hóa các tầng trời và trái đất trong lúc chưa có một ai trong loài người có kiến thức về các sự thật này của vũ trụ và ngay cả sau đó một khoảng thời gian dài(Một số câu Kinh mang kiến thức khoa học về bầu trời của tiến sĩ Zaghlool El-Naggar.).

Kinh Qur’an và sự mở rộng không ngừng của vũ trụ:
Hình ảnh này cho thấy khoảng cách giữa các thiên hà hoặc các cụm thiên hà đang tiếp tục gia tăng và do đó vũ trụ đang mở rộng.

Các nhà thiên văn hiện đại thời nay đã khám phá ra rằng vũ trụ nằm trong một sự chuyển động không ngừng và nó luôn mở rộng từ các thiên hà và các thiên thể xa xôi, và sự thật này đã được khẳng định bởi nhà thiên văn người Mỹ P.M. Slaiver, khi ông giám sát số thiên hà nằm ngoài thiên hà của chúng ta (Milky way) thì ông thấy rằng hầu hết các thiên hà đó luôn di chuyển ra xa chúng ta và giữa chúng cũng chuyện động ra xa nhau với một tốc độ cực lớn, tương tự, các nhà vật lý chuyên về khoa học vũ trụ thế kỷ 20, George Lumens, cũng như nhà thiên văn học Mỹ Edwin Hubble cũng khẳng định hiện tượng mở rộng của vũ trụ, họ cho rằng các ngôi sao cũng như các thiên hà đang di chuyển ra xa một cách không ngừng.

Và với hiện tượng này, các nhà khoa học đã khẳng định rằng vũ trụ sẽ không ngừng mở rộng thông qua việc các thiên hà di chuyển ra xa, hiện tượng này sẽ cứ tiếp tục và tiếp tục diễn ra cho đến khi nào lực hấp dẫn không còn nữa đối với các thực thể, lúc bấy giờ các thực thể đều rơi rụng tản mác trong không gian, đó là thời điểm tận cùng của thế giới trần gian.

Đấy là sự thật mà Allah, Đấng Tối Cao và Vĩ Đại đã phán về sự tận thế, Ngài nói:

Khi bầu trời bị chẻ đôi và khi các vì sao rơi rụng tản mác. (Chương 82 - Al-Infitar, câu 1, 2).