Qur’an và Thiên văn học

Whirlpool Galaxy
Vòng xoáy thiên hà (còn được gọi là Messier 51, M51, hay NGC 5194) là một thiết kế khổng lồ thiên hà xoắn ốc tương tác nằm ở khoảng cách khoảng 23 triệu năm ánh sáng trong chòm sao.

Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc phán:

Allah là Đấng đã dựng cao tầng trời không cần trụ chống mà các ngươi có thể nhìn thấy. (Chương 13 - Ar-ra’d, câu 2).

Các nghiên cứu hiện đại ngày nay về vũ trụ đã cho thấy sự hiện diện của một lực tiềm ẩn trong các khối xây dựng chính, và trong tất cả các nguyên tử và phân tử cũng như trong tất cả các thiên thể định đoạt việc làm nên vũ trụ, được gọi là năng lượng trong vật chất. Allah có thể tiêu diệt nó và tái tạo nó. Các nhà khoa họ đã phát hiện ra bốn hình thức khác nhau của năng lượng mạnh mẽ đang chảy trong các tầng trời và trái đất:

  • Năng lượng hạt nhân mạnh: Năng lượng này nắm giữ các hạt hạ nguyên tử lại với nhau, trong đó bao gồm proton, electron và neutron.
  • Năng lượng hạt nhân yếu: Đây là loại năng lượng yếu, năng lượng hạt nhân này gây ra một số hình thức phân rã phóng xạ.
  • Năng lượng điện: Đây là năng lượng để liên kết các phân tử với nhau để tạo vật chất khác nhau mang đặc tính vật lý và hóa học.
  • Lực hấp dẫn: Là năng lượng yếu nhất trong các năng lượng chúng ta biết đến, nhưng về lâu dài trở thành siêu năng lượng trong vũ trụ do nó giữ tất cả các thiên thể ở các vị trí tương ứng của chúng(Tiến sĩ Zaghlool El-Naggar, As-Samaa (Bầu trời).).

Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc phán:

Và Ngài (Allah) là Đấng đã tạo hóa ra ban đêm và ban ngày, mặt trời và mặt trăng, mỗi vật bơi đi trong quỹ đạo riêng của nó. (Chương 21 - Al-Ambiya, câu 33).
Và mặt trời di chuyển theo quỹ đạo của nó đến một thời hạn ấn định. Đó là sự định đoạt và sắp xếp của Đấng Toàn năng, Đấng Toàn tri. Và mặt trăng, TA (Allah) đã qui định cho nó những giai đoạn cho đến khi nó trở lại tình trạng cũ giống như lưỡi liềm. Mặt trời không được phép bắt kịp mặt trăng và ban đêm không được phép qua mặt ban ngày; mỗi cái bơi đi theo quỹ đạo của riêng nó. (Chương 36 - Yasin, câu 38 - 40).

Qur’an đã xác nhận trong các câu kinh này rằng mặt trời di chuyển theo hướng nhất định của nó. Trước đây con người từng cho rằng mặt trời chỉ đứng yên một chỗ. Ngày nay, các nhà vũ trụ học, các nhà thiên văn học hiện đại đã khẳng định rằng mặt trời thực sự di chuyển theo một hướng nhất định. Tất cả các hành tinh thuộc hệ mặt trời đều di chuyển theo hướng của mặt trời. Và quỹ đạo của Trái đất là tâm quỹ đạo của các hành tinh. Và kiến thức khoa học này chỉ mới được biết đến trong thế kỷ 20 này thôi.

Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc phán:

Thề bởi bầu trời đầy các con đường (quỹ đạo)} (Chương 51 - Adh-Dhariyat, câu 7).

Trong tiếng Ả rập, từ “حبك” “Hubuk” được hiểu trong câu kinh là “các con đường (quỹ đạo)”, mang nhiều ý nghĩa:

  • Hoàn thiện trong sáng tạo: Các nhà thiên văn học tính toán rằng có tới 200 tỉ thiên hà trong vũ trụ và có khoảng 70 tỉ các vì sao. Mỗi ngân hà thay đổi khác nhau về kích thước, hình dạng, mật độ cũng như tốc độ di chuyển của nó trên trục của nó, khoảng cách của nó với chúng ta, và khoảng cách giữa chúng, các giai đoạn nó đã đi qua, số lượng các ngôi sao và những giai đoạn cho đời sống của các vì sao.
  • Nó cũng đề cập đến một điều, đó là sự kết hợp và tích hợp hoàn hảo. Những con số tuyệt vời của các thiên hà và các ngôi sao trong phần được biết đến của vũ trụ chỉ là 10% của toàn vũ trụ. Chẳng phải đã có một sức mạnh đã giữ cho chúng hoạt động cùng với nhau, nếu không chúng sẽ sụp đổ và rơi vào hỗn loạn.
    Allah, Đấng Tối Cao và Toàn Năng phán:
    Quả thật, Allah đã chế ngự các tầng trời và trái đất không cho chúng ngưng hoạt động. Bởi nếu chúng thực sự ngưng hoạt động thì chẳng có ai ngoài Ngài có khả năng chế ngự chúng lại được. (Chương 35 - Fatir, câu 41).
  • Nó cũng đề cập đến các quỹ đạo mà mỗi thiên thể trôi nổi trong đó: Một trong những điều thú vị đã làm các nhà khoa học đau đầu là số lượng lớn các thiên hà được biết đến của vũ trụ. Điều này chứng minh rằng vũ trụ này đang hoạt động trong một hệ thống hoàn hảo.

Allah, Đấng Tối Cao và Toàn Năng phán:

Ngài (Allah) là Đấng làm ra mặt trời sáng chói và mặt trăng chiếu sáng (tươi mát) và qui định cho nó những giai đoạn tròn khuyết chính xác nhờ đó các ngươi biết được con số của những niên kỷ và cách ghi đếm thời gian. Allah không tạo những cái đó (để chơi) mà vì Chân lý. Ngài giải thích những dấu hiệu của Ngài cho đám người hiểu biết. (Chương 10 - Yunus, câu 5).

Sự khác biệt hoàn hảo giữa ánh sáng phát ra bởi một cơ thể bốc lửa sáng (mặt trời) và ánh sáng phản xạ từ mặt trời bởi một cơ thể tối, lạnh (tức mặt trăng), đã tạo ra hiện tượng phản ánh một cách liên tục và ổn định (thông qua trái đất) đã được đề cập trong Kinh Qur’an hơn 1400 năm trước đây. Điều này chứng tỏ rằng Qur’an đích thực là lời mặc khải của Allah, Đấng Hiểu biết, Đấng Tạo Hóa duy nhất.